ĐI CHỢ NGÀY ÔNG TÁO
(Chuyện
giờ mới kể)
Tháng giáp Tết, Đức Phu Nhân không may bị tai nạn giao thông. Hai
cậu thanh niên vượt đèn đỏ tông vào, kéo văng cả bánh xe đạp. Hậu quả: tay phải
bị bó bột, chân trái bị nẹp cứng, chờ bó bột tiếp và phải ngồi xe lăn. Họa vô
đơn chí, đành phải đón Tết bằng chân nọ tay kia. Công việc nội trợ bất ngờ được
giao lại cho BoBi tôi. Thế là, “cờ đến tay ai người ấy phất”. Quán xuyến việc
nhà, cũng đơn giản: Sáng dậy sớm, quét sân, lau nhà, đi mua ăn sáng, trưa chiều
nấu cơm, giặt giũ thì đã có máy. Tranh thủ lúc rỗi, mở vi tính lướt mạng. Blog thì
tạm dừng để tập trung vào nhiệm vụ trung tâm đột suất theo sự chỉ đạo và giám
sát Thủ trưởng, hihi. Sau bao nhiêu năm, tiềm năng “công dung ngôn hạnh” của
BoBi tôi giống như khoáng sản quý được dấu kín trong lòng đất, nay được dịp
phát lộ và phát huy hết tốc lực. Bà Xã ngồi đó, trên xe lăn ngắm chồng thao tác
các công việc với kỹ năng khá điêu luyện, gật đầu khoái chí, tủm tỉm: Nào là
động tác đưa chổi lau nhà nhịp nhàng như chèo đò; Nào là quét sân nhanh sạch
như cào lúa sân phơi lúc chạy mưa; Nào là rửa bát, nồi niêu xoong chảo với mười
ngón tay mềm mại uyển chuyển như liền chị làng quan họ,… Đặc biệt, vá áo, đơm
cúc cho vợ với đường kim mũi chỉ chẳng kém cạnh gì các thiếu nữ thêu thùa tại
xưởng XQ Sử quán Đà Lạt. Những việc trên đây coi như chuyện vặt, chuyện nhỏ như
con thỏ. Khó nhất là phải đi chợ. Ngày thường thì dễ rồi, có thể gửi ai đó mua
hộ vài thứ đơn giản, nhưng hôm nay là ngày quan trọng – Ngày Táo quân về trời,
mọi việc phải trực tiếp ra tay, mới linh thiêng.
Sáu giờ sáng, bầu trời còn xám
ngoét, gió lạnh vẫn rít qua khe cửa, Đức Phu Nhân từ trên xe lăn đã truyền chỉ:
- Anh ơi! Anh tranh thủ ra chợ
mua mấy thứ để chuẩn bị làm lễ cúng ông Táo.
Hừ…, với tất cả các Đức Ông Chồng,
đây là nhiệm vụ cực kỳ khó khăn. Hàng chục năm trời, đúng ra từ khi may mắn lấy
được vợ (may hơn khôn), thì BoBi tôi chẳng biết chợ búa là gì, mua bán ra sao,
giá cả thế nào, nay lại phải tung tăng shopping. Nhưng “lệnh” đã ban, không thể
trái, nên tỏ ra tự tin:
- Anh sẽ mua đầy đủ theo Ọc-đơ
của em
- Nghe em dặn đây: Những thứ cần
mua em đã kê đầy đủ trong giấy này. Anh cứ thế mà mua. Chú ý cẩn thận, rất dễ
nhầm mệnh giá các đồng bạc giống nhau, tiền luôn để túi ngực phía trong áo rét để
tránh bị mất cắp,…
- Hay là đưa anh cái túi vải đựng
tiền của em, để nhét vào trong cạp quần, thỉnh thoảng móc ra trả tiền, trông
cho nó hoành tráng.
- Em không đùa đâu,
- Em căn dặn nhiều quá, tỉ mỉ
quá, chứng tỏ chưa tin tưởng toàn diện và tuyệt đối vào Đức Ông Chồng yêu quý
của mình.
- Dặn thế mà vẫn tai nọ xọ tai
kia đấy. Các anh ra chợ trông ngu ngơ như bò đội nón. Lại nhỡ gặp em nào xinh
đẹp tiếp thị dẻo quẹo, thế là vung tay quá trán ngay. Gương các bạn anh đấy.
- Em yên tâm, không phải giáo
huấn, quán triệt nhiều. Mọi việc đâu sẽ vào đấy, chính xác đến từng milimet.
Nói mạnh thế thôi, chứ trên đường
ra chợ, tay xách làn, tay xách xô nước, đầu suy nghĩ lung tung. Phu Nhân nhắc
đến gương mấy ông bạn vàng quả là không oan: Đó là ông bạn ở Hà Nội thanh lịch,
mỗi lần nổi hứng đi mua sắm gì thì bà vợ chân dép chân không tất tưởi bỏ hết
việc cơ quan lon ton chạy theo bám sát, kèm cặp, chỉ dẫn, thuyết minh,… nếu
không thế nào ông chồng kính yêu cũng vác đồ rởm về với giá cắt cổ. Rồi ông bạn
giám đốc, quê Miền Trung ruột thịt, một lần ra HN công tác, vào cửa hàng mua
giầy uy-nic mõm nhái, gặp đúng một nàng duyên dáng tiếp thị, đôi môi đỏ chót,
nụ cười hình trái tim, giọng ngọt như mía lùi. Đang định cởi dép thử giầy thì
nàng bảo: - Không phải thử, em ngắm chân anh rồi, vừa in, đôi giầy này hình như
là đóng cho riêng anh, vừa đẹp vừa mốt. Được lời như cởi tấm lòng, ông bạn khấp
khởi huýt sáo và trả tiền, lại hào phóng tặng luôn tiền thừa. Về đến trong quê,
xỏ chân vào không được vì giầy quá chật. Vợ đứng bên cạnh hỏi: - Khi mua anh
không đi thử à. Rất nhanh trí, anh bạn nhìn vợ âu yếm và nhỏ nhẹ: - À, đây là giầy
của BoBi mua, gửi xe anh, lúc về quên không đưa lại… Một tháng sau, ông bạn lại
ra công tác Hà Nội và trân trọng kính tặng đồng chí BoBi đôi giầy, người đã có
công làm lá chắn, cứu cho bạn khỏi bị truy cứu hình sự, hihi.
Đúng ra đây là lần thứ hai, BoBi
tôi được giao nhiệm vụ chợ búa này. Lần trước lâu lắm rồi, cái thời bao cấp,
thời “xảy nhà ra mậu dịch”, khắp nơi ngăn sông cấm chợ. Một hôm vợ do bận gì
đột xuất, nên giao cho BoBi tôi ra chợ tìm mua một mớ cá.
Đi một lúc, về tay không, bảo vợ:
- Không có cá, chỉ toàn là mông.
Vợ ngỡ ngàng:
- Anh không lại chỗ bán cá à.
- Có lại, nhưng chỉ thấy toàn
mông.
- Anh nói em chả hiểu gì cả. Bán
cá sao toàn thịt mông?
- Cả chợ chỉ có một bà bán cá, nhưng
có khoảng năm sáu cô xúm vào xung quanh, giành nhau mặc cả. Tất cả đều chúi đầu
vào rổ cá bé tẹo, mông chổng ra, người đến sau chỉ nhìn toàn thấy mông. Chẳng
nhẽ anh cũng chúi đầu vào…Vợ ngán ngẩm không thể nói được gì.
Đi chợ lần này. BoBi tôi đã có
một số kinh nghiệm do vài ông bạn truyền lại: - Một là: Bước đi khoan thai,
không vội vàng, quan sát từ xa để xác định phương pháp tiếp cận các sạp hàng
phù hợp, tỏ ra là mình không dễ bị lừa. - Hai là: Thứ mình cần mua mà đang có
nhiều người mua thì quá thuận lợi, chờ mọi người mua xong, mình đưa tiền mua
tiếp, khỏi phải mặc cả. - Ba là: Thứ hàng chỉ có một mình mua cũng không nên mặc cả, ưng thì đưa tiền lấy
ngay. Cò kè dăm ba ngàn thì rất dễ bị ăn đặc sản. (bạn của BoBi một lần đã bị
bội thực do đặc sản của một cô bán cá vung ra tứ tung, một tuần sau vẫn còn ú ớ
như người phải gió, hề hề). - Bốn là: Nhớ lời vàng ý ngọc của vợ: nâng cao tinh
thần cảnh giác với các cô bán hàng xinh tươi, giọng nói ngọt ngào dễ thương, (luôn
lấy tấm gương của hai ông bạn vàng nói trên để răn mình).
Với tổng kết có tính cẩm nang như
vậy, BoBi tôi đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ được giao, thực hiện đúng “Ý Chỉ”.
Hài lòng nhất là ba con cá chép mầu vàng. Nổi hứng, Phu Nhân ban lời khen và
lim dim mắt mơ màng:
- Ba con cá rất đẹp, quẫy mạnh,
khỏe khoắn, sẽ chở ông Táo lướt nhanh đến Thiên Đình, chắc Ngọc Hoàng vui và
ban thưởng. Sau đó về vượt Vũ Môn để hóa Rồng.
- Ôi, em đang mơ ngủ à? Toàn là
lời hay ý đẹp!
- Em nói thế không đúng à?
- Đúng thì có đúng, nhưng sai thì
rất sai.
- Sao rắc rối lôi thôi thế?
- Táo Quân nhà mình là Táo Thảo Dân,
vẫn mốt cổ xưa: đội mũ đi hia chẳng mặc quần, cưỡi cá chép chậm rề rề, đường
đông tắc nghẽn, bò được lên đến nơi cho có mặt đã là quý rồi, mong gì được Ngọc
Hoàng tiếp.
- Thế không trình sớ à?
- Trình sớ là nói cho có vẻ là
bản sắc dân tộc, chứ có ai đọc. Sớ năm nào chả giống nhau trừ ngày tháng năm.
Nội dung đã được sửa chữa, xét duyệt cận thận. Những gì còn gọi là tồn tại, bất cập đều do dân gây ra,
như tai nạn giao thông nhiều là do dân đi không đúng luật. Các nhà máy thủy
điện xả lũ bao giờ cũng đúng quy trình, chỉ dân bất ngờ bị nước cuốn trôi là
chết không đúng quy trình, vân vân…
- Thế Táo Quan chức, đại gia cũng
thế à?
- Táo Quan chức, đại gia thì
com-lê, cà-vạt chỉnh tề, phóng vút lên trời bằng các con “mẹc”. Không mang sớ
mà mang phong bì nặng chĩu. Đây là thời văn hóa phong bì lên ngôi, “cái nước
mình nó thế”.
Mới nghe diễn giải sơ qua, Phu
Nhân đã sực tỉnh:
- Thôi, không cần nghĩ lung tung
nữa, anh sửa soạn sắp xếp các thứ cẩn thận để kịp thắp hương cúng, xong rồi
mang cá thả xuống sông Hồng, cũng chẳng cần vượt Vũ Môn hóa Rồng, tiền đâu mà “lop-bi”.
- Em thật tuyệt vời, nhận thức
rất nhanh. Đang đau chân, đau tay thế mà đầu óc vẫn không bị lú lẫn.
Sau khi khen Đức Phu Nhân, BoBi
tôi lại lao vào công việc “tề gia” một cách say sưa, để chuẩn bị đón một cái
Tết vui vẻ, mong năm mới tay chân của Phu Nhân mau lành, tai qua nạn khỏi, gia đình mọi sự như ý. hihi
Đọc bài viết đầu Xuân của Bác Bobi hóm hỉnh và vui quá. Mong tiềm năng công dung ngôn hạnh trong bác khởi phát cả Năm Giáp Ngọ để bác gái đỡ vất vả. Năm mới em chúc bác gái chóng khỏe, chúc hai bác và gia đình sức khỏe, hạnh phúc và vạn sự như ý !
Trả lờiXóaCảm ơn lời chúc tốt đẹp của TT. Và như vậy là BoBi tôi cũng yên tâm công dung ngôn hạnh trong suốt cả năm Giáp Ngọ, hihi
XóaSang chúc bác NaNo mọi điều may mắn và nhiều niềm vui trong năm mới.
Trả lờiXóaChúc bạn Yên Vũ năm mới vui mạnh, xinh tươi, vạn sự như ý
XóaCái anh chàng giám đốc bạn của bác trong miền trung đúng là dại gái. Một tố chất ưu việt của giới nam nhi. Cứ xem một số nguyên thủ quốc gia trên thế giới thì biết, các ông gì gì cũng khôn chí với gái là dại. Điển hình trong số này là tổng thống Mỹ Bin clin tơn đang còn sống mạnh khỏe.
Trả lờiXóaMà ai nên khôn lại chẳng dại đôi lần phải không bác.... hihihi.
Hình như khi bác Bu comment thì bác gái đang đứng bên cạnh nên văn phong và ý tứ của bác Bu có vẻ như chột dạ và che dấu điều gì đấy nên đã lấy gương Bin Clin Tơn làm bình phong. hihi
XóaBu tui dạo này sức khỏe trục trặc nên it khi lướt mạng, nếu không đọc được những tuyệt tác của BoBi thì bác thông cảm cho nhé
Trả lờiXóaNăm mới trước hết chúc bác gái chóng khoẻ, sau là chúc bác BoBi luôn tinh tấn trong nhiệm vụ mới, một nhiệm vụ thật vinh quang và cao cả :-))) Lo được chuyện nhà như ông Táo là tuyệt lắm đấy.
Trả lờiXóaCảm ơn bác Hiệp. BoBi tôi đang kiên trì phấn đấu luôn tinh tấn trong nhiệm vụ mới. Lao động là ving quang, và nếu "khởi phát suốt cả năm" như người đẹp Thu Thủy chúc thì chắc tiềm năng công dung ngôn hạnh sẽ đạt đến trình độ siêu điêu luyện, hề hề
XóaChúc bác gái mau chóng bình thân qua bàn tay chăm sóc chu đáo của bác NANO. 23 tháng chạp sang năm Mùi, bác NANO nên trực tiếp cưỡi cá chép lên chầu Ngọc Hoàng, chứ ủy quyền các Táo họ báo cáo câu được, câu chăng, mất hết cả điểm thi đua, bác ạ.
UYÊN ƯƠNG
Cảm ơn bác Ru Chung. Tình hình đang tiến triển tốt, nhưng vẫn đang ở mức "chấm-phẩy" chứ chưa được lãng mạn như bức ảnh của bác Ru post lên. Bao giờ khỏi hẳn có khi cũng cùng xuống ao bơi một vòng cho có vẻ tương kính như tân, hihi
XóaNghe loáng thoáng bác gái không được khỏe. Giờ bác gái đã khỏe hẳn chưa bác trai?
Trả lờiXóaTấm ảnh trên là bu tui tập tập dượt vụ còm ảnh, bác thông ảm cho nhé
Trả lờiXóa1- Vụ đi chợ ông Táo thì bác đúng là siêu nhân. Không có vụ bác gái bị thương chân nọ tay kia thì bu tui không biết tài nội trợ của bác. So lại bu tui kém xa, tệ nhất là nhầm mệnh gía tiền, tờ 500 ngàn tưởng là tờ 20 ngàn...cho tới khi cô bán hàng kêu lên bác nhầm tiền nọ vào tiền kia rồi ...hihihi lúc đó mới tá hỏa.
Trả lờiXóa2- Hôm nay rằm tháng giêng ngày thơ Việt Nam, đấy là các nhà thơ nhà văn bảo thế, riêng bu tui gọi nó là chợ thơ. Chợ là chỗ đông người có mua có bán, có cãi cọ qua lại, chợ thơ cũng vậy có bán thơ, và các nhà thơ có ai khen ai. Bu tui không hiểu sao rất dị ứng với cái chợ này, bác cứ đi chợ và viết một phóng sự để bu tui còm vài dòng cho vui cửa vui nhà bác à...
Cho em gởi lời hỏi thăm và chúc chị mau lành hẳn anh Nano nhé.
Trả lờiXóaRiêng về bài viết, thiệt là, anh kể chuyện duyên không chịu nỗi. Không biết có phải vì cái duyên hài dễ thương nì mà hồi đó anh dụ được chị hông hén ?
Và em tin, với một đức ông chồng hài hước như vầy, với chị , ngày nào cũng là ngày Va-lung-tung hết. hì hì
Bác vẫn đi chợ chưa về ! Thế này thì công dung ngôn hạnh lên hàng đẳng cấp rồi, chúc mừng bác BoBi :D
Trả lờiXóaThực nghiệm theo Ruchung
Đôi lời của bu
1- Phương pháp này cũng hay nhưng phiền nỗi phải qua Entry trung gian
2- Dòng"
Đính chính
Dòng
Bác à có điều lạ là mấy chữ img.... /img nếu đặt nó trong móc như cách diễn tả của Ruchung thi khi post lên nó thành cái hình vuông, bu buộc phải không bỏ dấu móc vào khi gõ mấy dòng này
Trả lờiXóaHai cụ đồ ngày tết ông Táo (Post theo cách Ruchung),
mấy chữ img ....gõ trên máy chớ không cắt dán chi cả
Trả lờiXóa
Xem thử đóng rồi có còm cho bác được không
Trả lờiXóaViết cái gì mới cho chúng sanh đọc bác ơi
Trả lờiXóaBác NaNo viết gì cho bạn bè qua đọc đi bác ơi. Chúc bác cuối tuần an lành.
Trả lờiXóa